Với cái nhìn trống rỗng trong gương soi Tôi bắt đầu một ngày dài mệt mỏi Một ngày dài nhàn nhạt Chẳng có niềm vui nào ra hồn Cũng chẳng có nỗi buồn nào đáng để tôi được khóc (Có lúc tôi thèm được khóc biết bao!) Đành rũ bỏ bộ mặt bơ phờ Tôi dọn cho mình dáng vẻ thản nhiên Rồi ném thời gian vào công việc Khi đêm xuống Trong bóng tối, tôi ngồi chờ một giấc mơ Chỉ có những con bướm đêm Chỉ có ngọn gió đẫm hương Và tiếng côn trùng như dao cứa vào lòng tôi buốt nhói Trái tim héo rũ rơi  rơi Tôi thức dậy trống rỗng nụ cười

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào