Tôi khóc những chân trời không có người bay Lại khóc những người bay không có chân trời (Trần Dần) 1. chúng ta đã bên nhau quá lâu lâu đến nỗi, đôi khi lo âu của người này là băn khoăn không dứt của người kia, và ngược lại đôi khi, bàn tay người này cảm nhận được nắng ấm, khi người kia đang trong sóng biển, một ngày hè chúng ta đã từng than thở về người bay và chân trời* ai đã lấy đi màu trong veo trong đôi mắt ấy những nếp nhăn điên rồ cày trên trán ta long đong số phận 2. chúng ta đã từng mơ và đôi lần làm giấc mơ thành hiện thực những có thể và không những bước chân bên nhau đan vào nhau những vệt sáng tối như lưới mềm đó là điều chúng ta đã giễu cười nhưng đã không tìm con đường vuột thoát 3. đối diện nhau qua mặt gương phẳng những trùng lắp nao lòng thôi đừng lời dao cắt cũng không còn nhiều ngày nữa cũng không còn nhiều niềm vui nữa có thể chân thành hơn chăng có thể thanh thản hơn chăng nụ cười của người này có thể thắp sáng khuôn mặt của người kia chăng có cơn bão không đi vào đất liền mà mưa cứ suốt đêm không dứt

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào