Chạnh lòng Hà Nội chớm đông Hàng cây chơ khấc tay cầm cong queo Cúc vàng đốt phía cuối chiều Nếp âm dương đốt mảng rêu trên mình. Ta đi qua thảm cỏ xanh Vấp giọt suông chót chòng chành câu thơ Bám vào đâu cũng thấy khờ Trái tim rung những cơn mưa gặp người Ta đi vấp phải tiếng cười Mùa đông nỗi nhớ rong chơi qua lòng Thường nhiều nên mới đợi mong Lẽ nào sương phố để không thấy người. Tháng năm bến lở bến bồi Sông Hồng nhắc mãi cái thời chưa xa Gió mùa Đông Bắc thổi qua Chợt hay tiếng hát người ta vọng về "Chiều nay bỗng bỏ ta đi" Người ta hát có nghĩa gì không đây? Ừ chiều bỏ người hôm nay Thì còn ta - Người có hay không người? Mùa đông run nẻ bờ môi Chao dưng thèm quá tên người gọi lên Tên người như loại sáp kem Bôi vào hết nẻ, Dĩ nhiên! Nhỉ người?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào