Chồng gàn
Mợ thấy chồng người lên chức “tham” Xe nhà ngất ngưởng ngự đi làm Lương sơi mỗi tháng hàng gang bạc Mợ tưởng danh lừng khét đất Nam Mợ về mợ dục tôi xoay học Khuân sách trong hòm chúi mũi đọc Nhà nước sang năm mở khoá thi Vác cây bút sắt ra cầy cục... Thấy tôi chỉ mải viết văn thơ Mợ mắng tôi rằng: “Khéo vẩn vơ! Luyện tập làm gì văn quốc ngữ Lao tâm, tổn trí, mất thì giờ!” Mợ bắt tôi theo đời vật chất Học mong thi đỗ, nhờ hòn đất May ra ngoáp được con ruồi xanh Mợ sẽ lên bà “tham biện tắt” Tôi vốn trời sinh tính khác người Không ưa bôn tẩu như ai ai Phàm danh, tục lợi lòng không bợn Chỉ thích cuộc đời dản dị thôi Áo quần ưa mặc the cùng vải Ghét rượu, ghét chè, ghét trai gái Thuốc phiện, bạc bài lại rất kiêng Lương dẫu không cao vẫn thừa thãi Ơn trời mắt sáng, chân tay lành Xe đạp trèo lên phóng rất nhanh Hà tất xe nhà đầy tớ kéo Chẳng là không hợp lẽ trời sinh Đời người bóng ngựa nhoáng qua sổ Không lẽ chỉ lo thi với đỗ Nếu chẳng góp gì với núi sông Trăm năm cũng mục như cây cỏ Hai chữ công danh chán lắm rồi Làm ăn cứ miễn đủ tiêu thôi Tôi van, đừng bắt tôi thi nữa Xin để linh hồn tôi thảnh thơi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào