“Nhất Y nhì Dược tạm được Bách Khoa...” Chợ quê trên chợ dưới thuyền Chèo em quẫy sóng chao nghiêng nắng chiều Tôi ngồi nghe gió liêu xiêu Lén nhìn cô lái ước điều bâng quơ Từ ngày con nhện lửng lơ Tôi đi chợ mãi để bơ vơ hoài! Em cười chẳng biết với ai Bỏ tôi ôm một giỏ xoài buồn hiu... Một hôm tôi quyết hỏi liều Muốn sang... phải bắc cầu kiều sao đây? Em đùa nhắn gió thách mây Trạng nguyên đỏ lá là ngày vu quy... Ai ngờ từ đấy phân ly Bảy năm biền biệt tôi đi không về Giận em ném lại câu thề: “Nếu không đỗ trạng không về chợ xưa!...” Giảng đường sớm nắng chiều mưa Miệt mài đèn sách đợi mùa vinh quy Thế rồi phượng thắm mùa thi Thế rồi bác sĩ trường Y, như lời... Trạng nguyên lá đỏ ven đồi Tôi về hái vội bồi hồi nhớ mong Thuyền em vẫn đậu bên sông Gặp em tay níu tay bồng... bốn con!... Áo ai giờ nhạt màu son Thuyền xưa tách bến chỉ còn chợ quê...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào