Cho một người tên Bông
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Anh Tú
Một số bài cùng tác giả
– Rượu nói– Tỉnh thức
– Lục bát lục đũa mà nhớ thương em
– Viết khi em đang say ngủ
– Viết từ một quán nhỏ khi anh ngồi chờ một nụ hôn
Như tung messages xuống vực thẳm Không một tiếng vọng hồi âm Không một chút nào rất Bông Hồi đáp Hơi lạnh trườn qua ô cửa hờ khép Xây xẩm mặt mày anh Nhói đau trong tim những đợi chờ messages Phải vì đêm nên lặng thinh? Anh cấu vào tim mình Ước mong Bông nơi ấy sẽ giật mình nóng ruột Nhưng trái tim anh đã không còn chỗ nào để xước Mà màn hình vẫn trống toang`` Trống như lòng anh, trống lạnh như căn phòng Đã lâu không còn hoa hồng nữa Không còn Bông sắc hồng đào và chiếc mũ đỏ Gió vẫn cồn cào muốn xước màn đêm Như bắt đầu thấy những cơn đau triền miên Trở về trên vết thương ngày cũ Như bắt đầu thấy những điều thiêng liêng Đang trôi dần ra khỏi vòm ngực hở Chín messages chìm trôi không ngoái lại Tình yêu hơn hai năm đang gục lịm như là… Cái lạnh làm anh sởn hết da gà Hay sự cạn dầu của ngọn đèn tình yêu trước gió Trong mắt anh bắt đầu mọc lên loài cỏ Xanh đau anh và biếc buốt anh Mùi nước hoa Halloween lại dội vào trí nhớ Sắc hồng đào làm bật khóc tim anh Có thể em sẽ ra đi sau thời gian dài nỗ lực Cứu một tình yêu chết mòn Có thể sớm mai anh tỉnh giấc Lại thấy em trong chăn ôm anh ngủ ngon Ngoài phố chỉ còn tiếng lốp xe nghiến nước Tiếng những chiếc xe container lao vào bóng đêm Tiếng type bàn phím ngắc ngứ đầy ẩn ức Và tiếng “chồng à” trong trí nhớ rất em
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào