Chị tôi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Trung Lai
(Kính tặng chị Sa, vợ liệt sĩ Đỗ Trung Cẩn) Anh tôi đi mãi không về Không ai giải được lời thề chị tôi Chị tôi giờ hết duyên rồi Bao năm chỉ thấy gió giời trên cao Bao năm chỉ những ra vào Bao năm sáo chả lần nào sang sông Đợi anh chẳng thấy vân mồng Thôi còn biết gửi tơ lòng vào ai Khi trăng lặn, lúc sương mai Một mình một ngõ lấy ai chuyện trò Vàng xanh như cỏ đầu bờ Cỏ còn đợi nước, chị chờ gì đâu Sông sâu mà giếng cũng sâu Cau già đã đốn, giàn trầu đã khô Rèm thưa, trúc sót đong đưa Trúc rơi từng đốt người chưa gặp người Chị tôi giờ hết duyên rồi Gốc hồng cũng chả được ngồi hái hoa Năm đi qua tháng đi qua Chị trôi trong ấy như là trong mơ Đời người thế cũng xong ư? Đầu xanh mà cũng ba thu một ngày Nói chi đến chuyện hao gầy Chị tôi đã chết từ ngày anh đi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào