Chết đuối
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
con vi trùng không tên đục rỗng tôi tự đó cơn sốt người bao năm hôm nay còn vật vã tháng năm tôi dựng ngược mắt mù cơn mưa say trán khô vùng bão rớt cát ngủ trong đầu già vai nhô vùng rét buốt trông chừng cánh chim qua hồn dài con nước lớn chia nghìn chân đi xa có sự trở lại nào không kèm theo mất mát như tình tôi yêu người kiếp sau còn chua xót con vi trùng không tên đục rỗng tôi từ đó cơn sốt người bao năm hôm nay còn vật vã dĩ vãng tôi tấy sưng trong tình em mưng mủ lời ru nào níu được lúc những cánh me xanh bay mềm con lộ nhớ tôi nhìn tôi nức nở mà không hiểu vì đâu giọt úa vàng cứ chảy sao bàn tay xẻ năm để lọt hoài ước vọng tôi thường tự hỏi tôi bao giờ mày mới chết sống mãi để làm gì khi cam đành thất chí đời sống ta không thể hồi sinh như cây cỏ mỗi năm còn có một mùa nẩy lộc tôi không thể lột da biến màu như rắn độc cơn sốt người bao năm hôm nay còn vật vã đêm vuốt mãi mắt mình sáng ngày ra vẫn mở với những năm xa đó em đã hiểu gì chưa giữa tháng ngày chết đuối mặt trống nào không kêu khoé mi nào chả ướt tôi chẳng thể muối mặt chối, không hề yêu ai như trước mặt mọi người tôi nhận tôi khốn khổ
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào