Chẳng ngủ được, lên Thăng Long làm thơ Chốn văn chương kiếm được dăm thẻo đất Làm thơ như một người chết khát Những nhớ thương thiêu rụi ta rồi Những thương nhớ làm ta nẻ bợt môi Những kỷ niệm chưa bao giờ thôi khóc Trước tình yêu ta là tên lười học Để bây giờ ta đã để vuột em Chẳng ngủ được, trong tĩnh lặng của đêm Tiếng bàn phím chậm nhanh theo cảm xúc Gió thốc qua cửa sổ làm đau nhức Những câu thơ chớm run rẩy đầu môi Bật Phú Quang nghe “lãng đãng chiều đông...” Cẩm Vân hát thấm vào từng mắt ngóng Em mong manh cho ta lóng ngóng Những tân toan suốt những ngày xa Nào có đâu phải đứng giữa ngã ba Mà sao lòng cứ loay hoay đến thế Mà sao trắng một đêm dâu bể Tưởng chừng như vừa chia tay thôi Chẳng thể quen nổi sống ngày không em Chẳng thể ngủ nổi khi tình còn thức Chẳng thể mị mình rằng đời vô thực Xét cho cùng chỉ như chiêm bao Tình vẫn như đang ở tuổi dậy thì Cứ cồn cào xanh vùn vụt lớn Chỉ có hy vọng hội ngộ già đi Hương lửa tình hơn hai năm còn đượm Chẳng thể ngủ, lên Thăng Long làm thơ Như khoét đất mà hét vào: Anh nhớ! Như trải lòng mình cho vơi khổ sở Như thoát khỏi mình thương nhớ một người xưa Chẳng thể ngủ, lên Thăng Long và làm thơ Thơ online mới là thơ chân thật Thơ online tức là thơ viết tất Ý nghĩ của mình chỉ tính bằng giây Là không edit, là không đọc lại Là nghĩ gì viết thế mà thôi Là yêu em chẳng biết đất trời Là nhắm mắt không định kỳ sẽ thức Rất có thể đêm nào đó, không xa Anh sẽ ngủ đượcvà thơ cũng cạn Không còn em thì thơ sẽ chán Anh sẽ không còn ký Bao Biện cho thương nhớ trong anh Sẽ thành ai đó khác, sẽ chẳng còn là anh

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào