Chỉ cô độc mới làm bật tác phẩm – ai đó nói – không phải tôi Để sống trong sa mạc của sự cô độc, thiếu phụ ngủ với cô độc. Giấc ngủ – không gì khác – Là huyễn hoặc khi con người đánh thuốc mê vào cơn cùng quẫn. ● Bình minh gióng lên Trống ngực Vượt những chóp núi, bằng ngòi bút – không thể khác Mạch thơ dồn nhau không kịp ý nghĩ Bật máu. ● Bóng tối, là cô gái – mang thành phố đi lang thang – cho đêm ngắn lại Trở về – thiếu phụ. Nước lạnh biến thiếu phụ thành thiếu nữ. Thiếu nữ chạy trốn – tới khi tay không giữ nổi bút. ● Khoả thân trong chăn Thèm chồng. Thèm có chồng ở bên. Chỉ cần Anh gối lên đùi Mình ôm lấy Anh ôm mình Biết sự bình yên của mặt đất Trong chăn Những câu nói mê toả hơi nước Đầu rỗng Tôi tập chết Để – biết – mình – đang – sống ● Nói gì cũng hàm ngôn Mắt hàm ngôn những điều ngoài tiếng nói Không phải ai cũng dám yêu người như thế! Cứ để chăn trễ nải Biết đâu một tối trở về Chồng nằm trong đó muốn được tù trong đó muốn được tù trong đó (giải thoát nỗi sợ dai dẳng căn phòng bốn chữ) ● Một đêm căng tròn muốn vỡ Phát điên nhớ cái hôn phát điên... Tiếng nói mê (từ những – ngày – thuỷ – triều – dâng) kéo ngã mấy sợi tóc bạc Ngôi nhà chôn sức nặng Căn phòng trên cao, còn trẻ Thiếu phụ Hai mươi tuổi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào