Chân dung của thời gian
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Anh Tuấn
Một số bài cùng tác giả
– Năm con gái chúng mình mười chín tuổi– Em sẽ của riêng anh...
– Một chiều đi qua phố cũ
– Người thổi sáo
– Thơ đêm
Một số bài cùng từ khóa
– Thương lượng với thời gian– Giấc mơ xanh
– Ba mươi năm
– Thời gian
– Tự cảm thời gian
Những cánh cửa gỗ nặng nề ót ét.. khép mở. Những hiển thị ngày 8-3: răng nhuộm đen áo nhuộm nâu vất vưởng vào ra... trong những chiếc bóng nhếch nhác gầy guộc. Sự đợi chờ 10 năm sự đợi chờ 20 năm sự đợi chờ bạc tóc sự đợi chờ thành đá... Có nhiều loạt vỗ tay có nhiều tấm bằng khen có nhiều bài diễn văn long trọng và... cũng có một vài tiếng chép miệng từ phía cuối hội trường. Những hiển thị ngày 8-3: vẫn bỏm bẻm nhai trầu và đưa tay quệt mép họ thản nhiên nhai nhả thời gian - như chính mình từng chịu sự nhai nhả... Người ta thấy họ thiêng liêng trong sự sinh ra và lớn lên chỉ để lấy chồng rồi thủ tiết còn họ thì lặng lẽ cười với nhau... Để rồi lại trở về với những cánh cửa gỗ: nặng nề ót ét khép mở... họ lặng lẽ cầu mong cho ai đó trở về. Và: ai đó trở về và: ai đó không trở về... Những hiển thị ngày 8-3 lại nhặt nhạnh màu xanh trong mớ rau của họ đã vàng và bỏm bẻm nhai trầu với phía ngõ.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào