Trong mơ, tôi thấy mình đứng giữa một căn phòng ám khói, quanh tôi tất cả tan hoang ảm đạm, tất cả vỡ nát móp méo đen điu. Tỉnh giấc chợt thấy lạnh run. Có phải tôi vừa nhìn thấy tâm hồn mình? 1. Giờ là lúc sương mù buông xuống dòng sông đã thực đêm thành phố thở hơi dài hàng nhạc ngựa đường Bạch Đằng nhất loạt rung chuông tiếng rung reng xanh màu lá Giờ là lúc những ngọn đèn thu mình ánh vàng mệt lả bồn chồn chờ những con tàu vào cảng Hai giờ ba mươi phút sự dịch chuyển bắt đầu có gì lạ lùng khi chỉ thấy con đường chầm chậm kéo dài vết nứt không một tiếng động Ở nơi trước đó là sự vẹn nguyên giờ mở ra một khoảng không tun hút một khoảng không hẫng hụt sóng nước cuộn xoáy ầm ào 2. Giờ là lúc những con người đứng trên cầu gào rú Họ thán phục đoạn gãy nứt tạm thời Họ tưởng tượng vực thẳm Họ thêu dệt về sự chia lìa Có chút chi như niềm vui Có chút chi như niềm tuyệt vọng 3. Hai nhịp quay của cây cầu dài giờ yên ổn gác trên hai gối đỡ yên ổn ngủ một giấc ngắn trong sự cắt rời để ngày mai lại vẹn nguyên con đường lại chằng chịt bao vết xe bện chặt nhau như vết trói Không phải trong giấc mơ, không phải như cây cầu, mỗi ngày sự vô cảm dối trá tráo trở phản trắc lừa mị... lại mở ra trong chúng ta những khoảng trống. Những khoảng trống vô hình thầm lặng chồng chất lên nhau tạo thành vực thẳm. Chia lìa đổ vỡ cách xa. Dẫu đã có thật nhiều níu kéo hàn gắn, nhưng không sao làm được nữa rồi, không làm sao trở về ngày nguyên vẹn cũ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào