Cảnh người
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
tôi có ngàn sợi tóc mọc trên đầu xương khô tôi có ngàn đau khổ đậu trên vầng trán thô tôi có một khối óc chất chứa toàn mưu mô tôi ở thế sẵn sàng giựt cho nhanh hạnh phúc tôi có một trái tim đã thành đài kỷ niệm vôi vữa là phần thừa những cuộc tình sớm lụn tôi có một trí tưởng vẽ nên muôn cảnh đời xum xuê vườn hy vọng tôi tự dỗ, răn tôi ráng chờ ngày kết trái tôi có một tương lai ở cuối đường: cõi chết tôi có một hiện tại nhỏ từng giọt máu tươi trên xác đời vô tội tôi có một nụ cười nở từng dòng nước mắt tôi có một tình yêu ngộp hơi, im bằn bặt tôi có một cuộc đời sống như người đã chết mộng mới chớm đã còi thân chưa già đã cọc tôi có trăm sự thực đậy trước mặt mọi người tôi vô vàn nhục nhã chịu chung cùng một nơi tôi có một bàn tay luôn cầm gương soi mặt mỗi ngày một đổi thay càng nhìn càng thấy lạ tôi là kẻ nào đây? chân rơi về tuyệt lộ
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào