Cái chân vịt và tiếng còi tàu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
Mắc đầy chân vịt tàu thuỷ cứng đơ của con tàu bị chuột rút giữa các dòng sông đan nhau trong tôi (Chúng bị chuột rút trước khi kẹt vào đầm lạch, khi sông cạn nước) Những câu nói mê đánh điện tối khẩn cho toàn thân tôi (đang giống như cái túi vải dài căng phồng) Đôi tai ù và tất cả không cử động Chỉ sau ba mươi phút, cơn mưa lớn có thể làm ngập thành phố Sau đó, lớp bụi dày lại tiếp tục nướng mình trong cuộc bay tứ tung và xâm lăng những con mắt Những hố ga ngoác mồm đâu đó, những con đường bị cắn lung tung Đặc nghẽn khắp nơi, âm thanh ủ ê chát chúa Các bức điện đánh hàng đêm, gửi cho tôi và một linh hồn khác đang vất vưởng mộng du - ngoài - Tôi, phản ánh tâm lý khi trầm cảm khi khủng hoảng luôn cả gan bạo động Tôi dồn tôi vào tiếng gọi Tôi Nhưng khi đôi môi tách ra, chỉ lộ hai hàm răng (có hai mươi tám chiếc) Tiếng - gọi - Tôi đang trú âm trong bốn chiếc răng hàm chưa mọc ở bốn góc khoang miệng Thế nên đôi môi và hàm răng cứ há ra mà không bắt đầu được sự cử động nào, như chân vịt muốn quay mà con tàu chỉ lắc Con tàu chỉ lắc, dù nước đã dâng đầy, nó cũng muốn lao đi (Tôi muốn mọc thêm hai cánh tay để đẩy mình Bỗng con tàu chở tôi, hoá thành “con tàu đỏ” nằm trong đất, bất động ú ớ tiếng ma hời nghĩa địa Con người đi đến đâu, sống: lo miếng ăn, chết: lại bát cơm quả trứng Đường lên trời đột ngột ngắt khi nắm hương tàn) Hãy khua tất cả dậy Hãy đừng khóc cho những dòng sông Hãy sục bàn chân băng băng con đường bụi Nước cuốn là giấc - mơ - đã - hiện và ướt nhẹp cả giấc - mơ - manh - nha của con thuyền giấy Tôi hét lên - tiếng còi tàu rúc, thúc tôi đi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào