Cái điểm sáng ấy anh từng gặp bao đêm Trên những con đường đuổi giặc Xe đi qua thung lũng mờ sương Dốc đèo cheo leo nơi nào cũng gặp Ôi những cánh rừng lạ như thời cổ sơ Anh chưa thuộc đường, thuộc tên, thuộc lối Một bóng nhỏ thoáng qua khi xe lao vội Một bàn tay vẫy gọi cuối con đường Cái điểm sáng lạ lùng dẫn xe anh lên Anh nói với bạn bè chắc chắn là em Khi những cánh rừng bên đường cháy trụi Dáng em nhỏ nhoi đứng trong tầm bom dội Bằng cảm giác khác thường anh nhận ra tay em Năm ngón tay, năm tia sáng đầu tiên Qua trọng điểm đầu tiên anh đã gặp Đến "Cửa tử" trời ơi! anh vẫn gặp Màu áo trắng ngời lên trong chớp bom Mấy năm rồi chạy trên tuyến Trường Sơn Có đêm nào như đêm nay nhớ mãi Những cọc tiêu là những cô em gái Thanh thản đứng bên đường trọng điểm - xe lên Cái điểm sáng lạ lùng phát sáng tự tay em

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào