Bồ tát! trời ơi gan ruột tôi
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
bồ tát! buồn tôi trên nắng mưa người về có kịp đúng ban trưa tháng hai áo mỏng đau lòng gió trên bước thời gian thấy một mùa bồ tát! trời ơi gan ruột tôi phơi từ chánh-điện tới đường ngôi ngày sau khô héo như cành mục bạn có thương hay tội một người? bồ tát! lòng khuya lá gọi cây con đường trí nhớ đầy heo may cánh chim nghi hoặc rừng oan khổ tôi sẽ trường chay. nhận lạy này bồ tát! đây là ấn tín đau gửi người giọt máu sớm vùi sâu trán tôi dấu thập ai vừa đóng người đi mà sao tôi cúi đầu! bồ tát! ngàn sau góc phố còn chỗ ngồi ân nghĩa ghế bàn ngon bàn tay thứ nhất cho nhau đó vĩnh cửu trong tôi giọt lệ nàng bồ tát! nhìn nhau biển ngỡ ngàng tôi về thấy nắng quấn khăn tang thấy mưa đã xẻ từng ô ngỏ mỗi cảnh đời: riêng một nghĩa trang ai bảo trời không đau với ta?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào