Bên tượng Mỵ Châu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Thị Mỹ Dạ
Một số bài cùng từ khóa
– Yết Mộ Dạ Kinh Dương Vương miếu 謁暮夜涇陽王廟 • Thăm miếu Kinh Dương Vương ở núi Mộ Dạ– Trước am Mỵ Châu
– Mỵ Châu từ 媚珠祠 • Đền Mỵ Châu
– Lịch sử
– Nghìn năm nàng Mỵ Châu
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ... I Tôi đi về kinh thành Ốc Nơi có đền Mỵ Châu Trên đường tôi qua Bắt gặp mùi hương của đầm sen đầu hạ Đầm sen xanh biếc quá Một bông sen hồng tươi Như gương mặt đẹp của người con gái ngày xưa Tôi đi về kinh thành Ốc Nơi có đền Mỵ Châu Trên đường tôi qua Bắt gặp mùi hương của đồng lúa chín Một bông lúa vàng tươi dịu hiền Như ý nghĩ bình yên Như niềm vui; hạnh phúc Người con gái ngày xưa khát khao II Giặc đến gần, giặc đã kề bên Chiếc nỏ quí đã về quân phản bội Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ Nàng gọi thiết tha tên chàng Trọng Thuỷ Lòng trắng trong đâu nghĩ chuyện dối lừa Và đường gươm An Dương Vương căm giận Gương mặt ngây thơ trên mình đẹp lìa rơi Con ngựa hồng chồm lên uất hận Bờm tung cao như ngọn lửa ngang trời III Tôi đứng bên người của nghìn xưa Nghe nỗi đau thét gào trong gió bụi Mỵ Châu hỡi không đầu - vết thương còn chảy máu! Một khắc lầm huyền thoại mãi còn đau.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào