Bay đi nồi buồn ơi! Cánh đêm mềm run rẩy Bập bênh khóc - cười, bập bênh số phận Bập bênh cô đơn Phía bên này là em nhún xuống bật lên Phải chăng vì tiếng cười, con người phải nhún xuống cay đắng Vết thương nhức tấy Những tiếng gọi xây xước cả mùa, từ em, đến bờ sông nứt nẻ, ký ức nứt nẻ Em thao thức muốn chìm thật sâu Anh - ngọn nguồn bão đổ Lễ nào lại cân lên niềm vui và đau khổ Cuộc đời làm sao đong đếm nổi Bập bênh!? Mưa xót mặn em chạy dạt vào đêm Ru một tiếng cho mắt mình khô lại Tự ru như độc thoại.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào