Bài thơ vần Rẫy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bính
Nhớ ngày tôi vào chơi Hà Tiên Chiều chiều cùng chị về trong Rẫy Đường mòn, bóng nhạt soi tà tà Biển khơi, gió mặn thổi hây hẩy Giậu thưa, rau muống loe màu xanh Bờ vắng, chim cu ồn tiếng gáy Thân cau thương nhớ ai gầy mòn Tay chuối đợi chờ ai ve vẩy... Hoa tươi gặp gió tha hồ rung Trái chín gần tay tự do hái Đời người đã thong thả thế ru? Đời người đã sung sướng đến vậy: Vườn cây, gió thổi lộng muôn cành Nhà cỏ, trăng soi vàng nửa mái. Thềm trăng, trải chiếu ngồi song song Bàn chuyện Tam Quốc cười sảng khoái. Khương Duy mật to như trứng gà Mã Siêu mặt đẹp như con gái Mê gái cửa thành giết bố nuôi Vì nước qua thuyền giành chúa dại Xót anh, may áo tang ba ngày Nhớ nghĩa, đường cùng thả giặc chạy Vận trời thế đất đang chông chênh Thiên hạ chia ba, ai thắng bại? Ai ngờ ông trời làm trò đùa Cả ba chân vạc theo nhau gẫy. Dần dà nói đến chuyện nhân duyên Chị có cô cháu tuổi mười bảy Tóc dài chấm gót má hồng tươi Mi vòng cánh cung mắt đen láy Chị ơi! trôi nổi là thân tôi Cánh buồm bạt gió trôi hồ hải Than ôi! không có giá liên thành Để đổi cho tròn viên ngọc ấy! Xứ người lần lữa gót phiêu linh Quê cũ cha anh hết trông cậy. Tấm thân bảy thước chửa ngang tàng Khói lửa bốn trời đã bốc dậy. Con thuyền dầu lạc hướng phương nào Vẫn nhớ ai người nơi tuyệt tái! Chừng nào mới lại vào Hà Tiên Chiều chiều cùng chị về trong Rẫy? Chắc chẳng bao giờ nữa, chị ơi: “Hoa lưu động khẩu ưng trường tại...”
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào