00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:51

ở chỗ nhân gian không thể hiểu đôi mắt người hồ như biển đông có mưa-tôi-cũ về ngang đó tự buổi thiên đàng chưa lập xong ở chỗ nhân gian không thể hiểu mái tóc người hồ như rừng cây có mây che lối về cho lá và những con đường thật riêng tây ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như vết thương có đêm ngó xuống bàn tay lạnh và chỗ em ngồi đã bỏ không ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như tấm gương thấy tôi thắt cổ trên cành khuyết và bóng đo dài nỗi tủi thân ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như hạt sương có bông hoa đỏ chiều tâm khúc tôi thấy từ em: một quê hương ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như tiếng chim theo cơn bão rớt về ngang phố tôi học từ em: niềm lãng quên ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi có người hồ như ấu thơ đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối và thấy buồn như mẹ ở xa ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi biết người mang một nỗi buồn biết ta cuối kiếp tim còn lạnh cùng nỗi sầu bay đầy hư không ở chỗ nhân gian không thể hiểu tôi xin người sớm phục sinh tôi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào