Chợt nhìn lui trong vực sâu kỷ niệm Thân thế mình: Bãi biển ngập hoàng hôn Cát về chiều đã nhàu nát dấu chân Con sóng biếc rùng mình cơn gió lạnh Em bủa lưới bằng mắt nhìn xoải cánh Dù biệt giam trong chờ đợi mịt mờ Anh thấy anh hẹp lượng lúc già nua Tay gỗ mục vẫn cành khô níu kéo Em nhan sắc đến hồ nghi hiện hữu Cho đam mê rách rưới chợt bàng hoàng Cho hồn anh chói lọi khối càn khôn Nên choáng váng cả mùa Xuân tinh tú Đền hoang vắng trải nhung thềm quá khứ Rất âm thầm nín lặng bước chân yêu Tấm thảm êm dệt bằng những sợi rêu Đưa dĩ vãng về khởi đầu mới mẻ Ôi mùa Xuân, ôi mùa Xuân măng trẻ Sáu mươi năm vẫn chỉ một bài thơ Đoá hồng vương trên bãi biển sương mù Một sợi tóc vắt ngang trên mí mắt Anh quỳ xuống hoà mình trong vắng ngắt Nghe trên môi ấm áp đoá hôn mềm

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào