Hoa một loài một bông độc sáng Giữa những đoá hồng đen dập dìu khắp không gian mịn ướt Hôm nay lại tiếp tục thói quen cầu ước Khi ngồi quán trên cao uống nước đu đủ Để dồn đủ một đêm tình tự Trong lòng anh, em khai thị thế gian Phiêu diêu mắt, thấy con đường tơ lụa Phiêu diêu lưỡi, chạm đáy mềm Âu Cơ Ly rượu dan díu mùi đàn bà Nước mắt không thể ngấm thêm được nữa Ta tạo dị bản ta, chống đỡ Dan díu men mê man Mật khẩu nẻ lá môi thâm nhập Hồi hộp đến cuối đường tơ lụa Tây Tạng mê ảo cuồng hoa Trứng nhộn nhịp thụ thai Âu Cơ rũ váy rũ nghiệt ngã Lại hứng hứng gió thốc Thôi miên những cánh cửa chồi răng Hoa Thuỳ Linh Đàn đàn mũi tên bay từ giữa hai đùi Bắn nát sự cam phận.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào