Dáng áo cũng trầm như dáng anh Về phép chưa quen nắng phố mình Để em nhìn chiếc sào phơi mãi Chỉ sợ nắng làm áo phai xanh Sợi vải nào thương anh giữa đêm? Sợi vải nào vương hơi thở mềm? Sợi vải nào nhớ vùng ngực ấm? Sợi vải nào tương tư áo em? Đất bụi chiến trường dấu ở đâu Áo anh chưa chịu nói câu nào Lần lựa em tìm trong gấu áo Bụi đỏ hay là nỗi khát khao? Chắc là nhớ lắm trời biên giới Áo cứ trở mình khi gió lên Em muốn giữ chân, không dám nói Sợ lời mêm yếu áo không quen Áo đã cùng em qua chiến tranh Nắng mưa chỉ muốn chịu riêng mình Ngắm áo, em trách tay vụng quá Giặt thế nào không xoá nếp nhăn? Ôi áo sinh ra chỉ biết chiều Sinh ra chỉ biết tặng tình yêu Thương áo mấy, vẫn ngờ chưa đủ Ngỡ thương anh còn thiếu bao nhiêu.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào