Anh và thời gian
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
Những hàm răng va nhau như tiếng sỏi rơi vào hang đá Buông nhau mà đi Anh mải mê theo đường chân trời Bàn tay em đường chỉ rạn Ám ảnh đuổi em tựa sói hoang băng qua cánh đồng trống trải Em trốn mình bằng một cái khép mắt Tiếng sỏi khô khốc trong hang sâu không tận của trí nhớ nhắc em một đêm cốc vũ ... Em chào đời giữa đêm cốc vũ Mắt đêm nào cũng du mục qua mưa... Sẽ đến ngày em khép mắt về cõi linh thánh của hư vô, không phải để trốn mình Em mãi mãi muốn Anh siết chặt Đừng thách thức em bằng nụ hôn truyện cổ Em không thể mở mắt bởi tiếng khô khốc từ những hàm răng va nhau qua cái hôn quá vội Không có chân trời tuyệt đích đâu Anh! Dù sẽ đến ngày mình không nhận ra mình trong tấm gương phũ phàng hiển hiện thời gian Vẫn lời thơ lời yêu dâng Chẳng thể nào khác được - là Anh Mắt Anh ngủ trong mắt em, diệp lục tình yêu nguyên khiết
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào