00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:20

Mặt trời đốt đêm đen hoá thành ánh sáng Đêm có biến tan? Nơi tưởng như thuần khiết ánh ngày lại là nơi bóng hiện Như tình anh dành cho em nồng đậm Vẫn thoáng chao nghiêng trước chiều trôi ngang qua tha thướt một dáng Kiều. Những bông hoa thiên nhiên kết hoàn mỹ hương sắc Dưới nắng soi vẫn rỏ dấu hình mình Anh không thể là pha lê trong suốt Nhưng dẫu có là Vẫn thường trực nỗi lo lòng mình bỗng chốc hoá hư không. Chúng mình tin yêu và sống theo ánh sáng đơn nhất Nhưng ánh sáng vẫn là kia trong bảy sắc cầu vồng Và bóng tối vẫn trôi cùng sự sống Ánh sáng dù là hạt hay là sóng Khi anh mở gan ruột mình Có thể chẳng còn em. Chim bay xa phải gác cánh vào đêm mà ngủ Mầm muốn thành cây lại đội đất đón vầng dương Mình vẫn đi dưới vòm trời nguyên thuỷ đêm và ngày cứ nhịp nhàng sinh tử Giữa lằn ranh phân tối sáng mỏng manh Những nỗi khát khao đời toàn ánh sáng trắng Đã hoá thành mây, bay về cõi vĩnh hằng Giữa gió thổi không nguôi qua thời gian bất tận Anh tự hỏi lòng (như tìm cách giải thiêng vấn nạn) Ánh sáng ấy mà, ánh sáng có bóng không?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào