Khi lạnh người ta cần nhau Anh biền biệt... Những cô gái thường nuôi tóc dài đến mùa đông (Tóc làm người thêm ấm) Em lỡ cắt tóc ngắn khi thu chưa hết Em sợ nước mắt vùi trong tóc ... Giờ đây Tóc em không đủ dài để vùi nước mắt! Cây sầu đông Em buồn không chỉ những ngày đông. Ngả ngả đường em đi qua cô đơn Khuất sau hàng cây đỏ lá Bao cành cây chỉ vương chút lá xanh vẫn vươn ra như bao cánh tay thiếu phụ mỏi mòn Chiều lạnh               rơi                     nghiêng ngả Em bất động trước những bức tranh ghép lá, hoa khô làm mọi người kinh ngạc Những gam màu chết lặng Tất cả bất lực                       trước thời gian... Em trốn chạy mùa đông từ ngôi nhà em Một mình thắp căn phòng nến sáng ... Giọt nến cuối cùng đơn độc Mái tóc quệt nền đá lạnh Loé những tia sáng Vỡ đêm

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào