Ánh mắt
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Ánh mắt thu không gian đa cực và thế giới muôn hình có thể nhìn thấy chín tầng trời khi vin vào lý trí qua máy siêu âm thấy nội tạng bùng nhùng phát sợ khuất khúc quanh co những dài vắn, dẹt tròn... Nhưng ánh mắt người là ánh sáng trần gian Chôn trong nấm mộ đắp bầy nhầy xác thịt nên tồn tại vô hình trong không gian vật chất bóng tối nảy mầm... ngạo nghễ chiếm không gian. Ta nâng súng bóp cò vì cái thiện, cái yêu tin Nhưng đạn vãi vô hồi vào mục tiêu không xác định? Đem lòng ra giặt giũ trong ánh sáng trắng cái bóng màu đen vẫn thít dưới chân mình. Dưới vực sâu hoang mang cầu cứu thánh thần những đấng bậc được sinh ra từ trắng trong thuần khiết nhưng các siêu linh đều nặn ra từ nỗi người bất lực và đêm tối mỗi ngày lại gói cả trời xanh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào