Như bút lông miết lên tấm toan căng Chìm trong vũ điệu của tóc Đổ nhịp đặc sánh lên tĩnh vật Hai thân thể hoạ mình... ... Anh cùng em nhớ lại buổi đầu Băng qua những con đường mùa đông, em đến Anh vẽ lên em bằng vẹn nguyên say đắm Chúng mình thập tự bên nhau Đừng hỏi em điều gì, hãy nhìn em Người đàn bà đa đoan đến cả dáng nằm, ngồi cũng mang hình dấu hỏi Trong tâm hồn Anh, khung tranh đời thực Hãy để em là một mảng màu Em không muốn được tạo hình bằng quyền năng của tay Anh (Những bức tranh thiếu nữ, đàn bà luôn đông người mua kể bán) Vẽ em bằng mắt Anh môi Anh, Anh sẽ có em trong tâm trí Anh Dịu dàng và mãnh liệt Gọi mọi cảm giác bừng dậy Yêu thương, ghen tuông, hờn giận Thành cơn bão nắng ngấm vào em Cơn bão làm dấu hỏi căng thêm Dấu hỏi như áo choàng định mệnh Em đa mang một đời. Người đàn ông của em ơi! Đừng hỏi em điều gì Em yêu Anh như yêu hơi thở Vắng Anh, em thở vào bàn tay, hơi thở có khói của nước mắt và áp chặt bàn tay lên ngực Ngay cả trong góc khuất tâm hồn em cũng có Anh Em thấy Anh từng mạch máu chạy dọc sự trọn vẹn của tạo hoá Người đàn ông của em Em không so sánh Anh với thực thể nào trong thế giới này Em - người đàn bà bình thường, yếu đuối và lo âu, mơ ước và khát khao thành dáng nằm, ngồi mang hình dấu hỏi Anh là Anh Với em, Anh - dấu ấn lớn nhất Em luôn thấy Anh cùng những mạch máu của Anh chạy suốt em

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào