Chúng đã lặng im rồi Dòng âm thanh của ba mươi năm tội lỗi Những dục vọng gầm gừ trong tiếng nói Bài diễn văn cuối cùng Viên tổng thống cuối cùng Im lặng Khoảng thời gian vừa đủ lật qua trang Đủ nửa vòng quay tháp pháo xe tăng Và đột ngột những âm thanh thứ nhất Của một Sài Gòn mới đã cất lên Không còn nghe tiếng phát thanh viên Nay là lúc lịch sử nói thành tiếng nói Tiếng của Nhân dân ầm ầm như sấm giội Trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm Anh giải phóng quân đầu tiên Giương súng chào một Sài Gòn đầy nắng Cất tiếng cười trẻ trung như buổi sáng Em bé đánh giày giữa đại lộ Gia Long Níu tay anh giải phóng reo mừng Trong tiếng gãy của những cột cờ đổ rạp Màu ba sọc rơi thành giẻ rách Băng nhựa quay, băng nhựa của ta quay Tiếng những bàn chân, tiếng những bàn tay Hạt bụi mang qua hàng ngàn cây số Thành giọt nắng đậu trên đường phố Ríu rít bao điều trong mấy tiếng đơn sơ Ý ở ngoài lời, âm nhạc trong thơ Tiếng của cuộc đời ùa lên làn sóng Đây là đài phát thanh Sài Gòn giải phóng!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào