Sài Gòn nơi ấy tang thương lắm Gợi nhớ trong ta mấy vạn đời Trăng ngọc, trăng say, trăng vẫn cũ Riêng tình nghẹn suối nước khôn vơi Ta lặng mấy mùa nghe lá uá Nghe tình sướt mướt khóc nơi đây Quỳ bên gốc liễu nhìn trăng chết Bao lần cầu nguyện với heo may… Ta nguyện cho người ấy đã đi Thôi đừng tưởng nhớ mộng yêu vì Bên chồng đừng tưởng tình ta nữa Để rồi sầu khổ ứa vành mi! Đừng bao giờ khóc chuyện lỡ duyên Ta đọc nhiều đêm những ước nguyền Xin trăng xoá hết đừng ghi chép Vào lòng non biển tiếng oan khiên! Ngàn năm chuyện cũ chơi vơi quá Đan tình lên gió chẩy lòng duyên Ngày mai một giấc hồn thu lạnh Có nhớ nhau xin nhỏ giọt hiền… Sàigòn, Sàigòn, trời nơi ấy Chưa mờ dấu vết mộng ngày xưa Ngàn năm là vẫn là thương nhớ Tim ta còn lạnh đến bao giờ…?!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào