Sài Gòn yêu dấu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Ngọc Ẩn
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
thơ phổ nhạc (636) Sài Gòn (71)
Một số bài cùng tác giả
– Lỡ xuân này anh nguyện đợi xuân sau– Rừng xưa thay lá
– Xin chia tay trong cõi này
– Buồn xưa
– Độc hành
Một số bài cùng từ khóa
– Chân quê– Cô lái đò
– Người hàng xóm
– Mùa thu không trở lại
– Đây thôn Vĩ Dạ Ở đây thôn Vĩ Giạ
Sài Gòn nơi ấy tang thương lắm Gợi nhớ trong ta mấy vạn đời Trăng ngọc, trăng say, trăng vẫn cũ Riêng tình nghẹn suối nước khôn vơi Ta lặng mấy mùa nghe lá uá Nghe tình sướt mướt khóc nơi đây Quỳ bên gốc liễu nhìn trăng chết Bao lần cầu nguyện với heo may… Ta nguyện cho người ấy đã đi Thôi đừng tưởng nhớ mộng yêu vì Bên chồng đừng tưởng tình ta nữa Để rồi sầu khổ ứa vành mi! Đừng bao giờ khóc chuyện lỡ duyên Ta đọc nhiều đêm những ước nguyền Xin trăng xoá hết đừng ghi chép Vào lòng non biển tiếng oan khiên! Ngàn năm chuyện cũ chơi vơi quá Đan tình lên gió chẩy lòng duyên Ngày mai một giấc hồn thu lạnh Có nhớ nhau xin nhỏ giọt hiền… Sàigòn, Sàigòn, trời nơi ấy Chưa mờ dấu vết mộng ngày xưa Ngàn năm là vẫn là thương nhớ Tim ta còn lạnh đến bao giờ…?!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào