Đồng tử
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
Khi những ngôi sao nhảy dù khỏi bầu trời Mẹ chỉ thấy ánh sáng tiếng con bay muôn vàn bích ngọc Chỉ thấy mặt đất nứt theo đường chỉ tay mẹ mỏi mòn Chờ con - Đồng Tử Những sinh vật cần sống, bị huỷ diệt dần hoặc tuyệt chủng, bởi con người (Loại người đem cho nhau bi thương và cái chết) Thời gian đu màu tóc Mẹ nhọc nhằn tìm miền Hạnh phúc Con trai ơi! Con đã cho mẹ một sinh lực phi thường Để biết im lặng và nhẫn nại Để làm việc bằng hai, ba Để đến ngày được làm người đàn bà bình thường nhất Vào lúc những hạt mồ hôi cha thấm vào ngực mẹ Mặt đất già chật chội nở dần những luồng hoa đồng trinh Mẹ lẻ loi sống bằng mường tượng tỉ mỉ về ngày sống với Cha và con Mùi da thịt bụ sữa của con khiến bốn bề bỗng nhiên ngây thơ ngào ngạt Biển rộng ra, núi rừng xanh nguyên sinh, da trời liền lại Hoa muôn loài ùa về Việt Nam ta nở theo mái tóc của những bé xù Đêm tháng 5 mẹ nằm chờ sáng Bầu nước mắt hàm tiếu trong tim mẹ Chực vỡ oà theo bầu sinh sôi Ngôi nhà đầm đìa trăng ngân mãi đại hồ cầm Con trai yêu thương của cha mẹ ơi! Hãy dỗ mẹ: “Đừng khóc!” Vì mặt trời thiêu đốt ngã rồi Tất cả các loài chim đều được sống để dậy thì tiếng hót hợp xướng cùng con bi bô Những cánh sao măng tơ vươn vai vào ngày mai ngọt lịm Vòng tay cha làm gối cho mẹ và chúng con Một đời thường đẹp hơn những giấc mơ thiên đường Không gì chia cắt, đe doạ được chúng ta Khi những nơi cằn cỗi lụi tàn nảy lên mầm xanh hăm hở Khi cha mẹ nhìn bằng mắt con - Đồng Tử Chúng ta được làm người thư thả Trong tình yêu cật lực của mình
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào