Nhân sinh thích chí, chẳng gì hơn: Tiền cho nhiều, vợ cho đẹp, đàn cho ngọt, hát cho hay! Nợ phong lưu, chơi hết lại vay, Kho vô tận, không rồi lại có! Mãn viện lý đào như hữu chủ, Bách ban hoa thảo cán thâu thuỳ. Khi cung đàn, khi chén rượu, khi túi thơ, Thu xếp cả phiền hoa vào một cục. Thú vị ấy, chơi cũng tục, mà chả chơi cũng tục, Chơi thì chơi cho nước Hán sang Hồ, nước Tần sang Sở, nước Ngô sang Lào. Biết đâu rồi chả chiêm bao.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào