Đêm xuân xem rối nước
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Thế sự chiều nay tụ cả ở sân đình mưa rây bột vào hội làng rối nước những con rối sinh ra từ gốc tre, cành mít đêm xuân, tung hoành giấc mộng mảnh ao con. Ầm ầm sắt thép binh đao, ngút trời hoả khí kẻ thắng lên ngai, người thua ngã ngựa con đường mòn công lý lẻn màu son phấn, sự đánh tráo, lọc lừa… hồn rối thoát ra kiếp sinh linh thăng trầm lịch sử. Rùng mình, nhìn hai bàn tay cuộc đời mấy bận điều khiển hậu trường bao lần uống bùa mê múa may hoá rối? nhịt nhằng những ân oán thói đời, những vay và trả làm người khó thế này ư? Trong vùng mờ ẩn sau tấm mành tre kẻ mớm miệng giật giây tạo ra kiếp số nhân gian trăm ngàn niềm vui nỗi khổ bao oan khiên đổ vấy cho trời? Đêm hội tan. Giữa gió chảy mây trôi nhìn xuống bàn chân, nhớ mình sinh từ đất nhưng rất nhiều bàn tay giấu trong miền khuất lấp vẫn đang giật dây diễn những tấn trò đời/
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào