00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:33

Đêm nay tôi không muốn ngồi gục bên đỉnh trầm Nghe rượu cười trong ly, Nhạc quay cuồng trong khói, Thời gian đọng trên mi. Tôi muốn về bên giếng tối, Khu vườn âm u, Quê hương hoang vu, Không một dấu vết. Tôi không muốn giẫm lên những mặt trời đã chết, Không vương những nắng tơ đã kết Vòng hoa trên cổ áo quan tài. Đã lạnh rồi, những mùa xuân chết yểu trong thiên thai Nhặt làm chi những phím hương đổ gãy, Màu xám hoàng hôn, Màu xanh rợn hoang hồn, Hình bóng thời Homère quây cuồng trong nhạc lửa! Thôi, vươn lên chi hình hài ẻo lả nữa! Tôi không muốn đêm nay cười nghiêng ngửa, Tôi đạp tung cánh cửa Ngạo nghễ của Thành Sầu. Tên lính gác nhe răng cười, rùng rợn đôi mắt sâu. Để tôi đi! Để tôi đi! Trời không mây, không gió, Tôi không áo, không chăn. Tôi về quê hương không cửa, không ngỏ. Tôi về cô phương không lửa, không trăng Mịt mù thăm thẳm, Mênh mông biên giới của Đêm trinh! Tối đen một giếng thẳm. Rực rỡ ánh quang minh. Tôi với tôi, Không hình, không bóng Tôi với tôi, Không thơ không mộng. Tôi với tôi, Lồng lộng giữa Hoang-vu!...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào