Từng đôi từng đôi và từng đôi Xe nối nhau nghiến đường, nghiến nếp nhăn cuộc đời bụi băm Những chàng trai ào đến tặng hoa em như tín đồ với đức tin chinh phục Không Anh               không cả những gì em đợi Hoa nằm trơ               rũ xuống một ngày... Người phụ nữ nâng một nửa bầu trời, Em nhiều lần nghe câu nói ấy Và em như thấy Một nửa bầu trời                 võng xuống                                ngực em. Nửa vòng Trái đất Anh xa em Giấc mơ đắp lên em những mảnh đêm Em ghép đêm như ghép giấc mơ đứt quãng Nhưng em biết Dù có ghép cả mình vào đó Cũng không thể thành chăn kín như Anh... Anh hãy lật tấm chăn tưởng tượng nơi em, lật cả nửa bầu trời Em không muốn bị đè bởi những điều không tưởng Tiếng rú của xe, của người, của bầy mèo đi hoang đẩy em về một - đêm - có - thật Đêm đầy những con thiêu thân vật vã trên trang giấy của em. Sợ lũ thiêu thân nhấc chữ mình bay lên, sợ phải thấy thiêu thân giãy giụa Em đổ những thân thể vật vã ấy vào góc tối mà không biết nơi ấy chúng còn sống hay không? ........... Bất chợt đêm rung Những tiếng chuông không từ Anh, em bỏ mặc Trên trang giấy chưa đầy chữ lại đầy thiêu thân nằm ngửa Chẳng lẽ đêm nào em cũng đổ vào nửa trời còn lại thân - thể - thiêu - thân?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào