Chúng ta đã phải đi qua một chặng đường dài                       mới đến được nơi đây... gió đã rền rĩ suốt đêm và suốt đêm tiếng va đập của lá cành đã không phút nào ngừng nghỉ khu vườn bất ổn ngoài kia và bóng tối đặc quánh trong căn phòng này không biên giới không rào cản không xa lạ không dối lừa không ảo ảnh chúng ta chạm vào nhau từ những ngón tay ta lửa đã bắt đầu cuộc đi đưa chúng ta qua những giấc mơ bất định ngôn từ bất lực chúng ta nói bằng lặng im bằng cảm giác xáo động làn da bằng quấn quýt của tóc của môi bằng trộn lẫn hơi thở ngắn dài không kìm chế là nắm bắt bóng trăng dưới mặt hồ là mệt mỏi tìm kiếm mình bên ngoài mình là hoài công trốn chạy như bao lần trốn chạy say vùi mê đắm giấc mơ chồng lên giấc mơ rồi chồng lên giấc mơ say vùi mê đắm chúng ta ngược xuôi bất chấp để thức nhận vỡ oà làm ra thêm một đêm hoàn hảo trong nắng mai.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào