00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 11:12

Có một Lai Châu ủ hồn trong truyện cổ đồi Xôi Nướng chín thơm đồng Mường Thanh tiếng súng Điện Biên còn rung bài lịch sử quân reo... vang từ phía xa xanh. Đã có một Lai Châu trong tôi như hơi thở trời vắt chiều thành ngọc, trăng vương hương rừng lấp lánh khăn Piêu. Em. Mái sàn, bếp lửa hoa ban dâng mây trắng rưng rưng. Thác réo sôi, hồn lau thì phơ phất chiếc gậy mẹ tra ngô cắm xuống cỗi cằn đêm bí ẩn rừng sâu nai tác sông Đà... thuyền đuôi én nổi nênh. Tuổi trẻ đời tôi và nhà tôi ở đó bàn chân tướp máu nẻo cuối trời thắp một đức tin rằng hoa sẽ nở chim sẽ bay về dẫu năm tháng đầy vơi. Lòng biết thâm sơn đã mọc lên thành phố ngọn đuốc hồng hoang hoá điện sáng đêm rừng nhưng cần rượu vẫn nồng nàn thương nhớ cũ gió dội về ào ạt tiếng ngàn xanh...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào