Hành hương Yên Tử Trúc mọc đầy rừng, măng nhọn hoắt, Gió lao xao, lá phơ phất đầu ghềnh. Dốc dựng đứng chênh vênh ngang vách núi, Tiếng người hoà tiếng trúc hoá câu Kinh. Trăng ngày Yên Tử Leo tít đỉnh non ngàn thước lẻ. Mây trắng loà nhoà, hơi mát lan. Nắng lên, trời hửng, mây đâu mất, Trăng ngày còn một mảnh, treo ngang... Tượng An Kỳ Sinh Mỏm đá, đứng một mình ngắm núi, Cả một đời tu luyện tầm tiên... Đắc đạo, để hình hài hoá thạch, Thả hồn vào một cõi thiên nhiên... Trúc Lâm đại sĩ Trút áo hoàng bào, sau những ngày đánh giặc Tông phái mới chân truyền phổ độ nơi nơi. Yêu Phật vẫn nặng lòng vì đất nước, Thuyết giáo đâu quên những chuyện đời...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào