00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 20:42

Trăng rụng nhiều ghê! Trăng rụng nhiều ghê! Ta liền đánh thức hoa đang ngủ, Lá giật mình lăn ở trước hè, Trăng vàng đương liếm trên hoa lá, Trên gì gì nữa... ở bên kia... Bên đồi ta ợ ra trăng cả, Ướt áo nhưng mà chưa no nê... Ta xin cô ấy dừng chân lại, Nhất định cô thu những cái gì! Cái gì nhiu nhíu trong thân áo, Cô đừng ấp úng, thú ta nghe. Đừng! Đừng! Cô chớ nên nghe, Những lời ta nói là mê! mê! mê! Cô đi về!... Cô đi về!... Nhìn ta một cái, trinh kia không còn... Cô đã cho hồn ta mó tới, Chết to rồi! Mất cả ý tươi non! Ấp tay lên tráp đào non, Nút tai đừng thiết những nguồn thơ ta... Nhắm mắt đi nha! Nhắm mắt đi nha! Tuy chìm theo ta... một mù thơ say khướt, Cô cứ tin rằng như lạc đến nơi xa... Đừng nghĩ gì nha! Đừng nghĩ gì nha! Cái người cô thấy chiều qua, Nếu hơi nhơ nhớ thì là... mất trinh!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào