XXIV. Lắng tiếng chim vang
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Bức thứ hai mươi bốn: (Kiều đi hành hương đền Mẫu – ngôi đền mang nhiều kỉ niệm từ thủa ấu thơ) Dưới tàng đào lý hồng phơi Kiều ngồi rửa mặt chim khơi tiếng lòng Cánh hoa rụng trắng thau đồng Đáy in thăm thẳm từng không xám chì Sớm nay má ửng xuân thì Nét mày dìu dịu, đường đi não nùng Vai thon óng giải tơ nhung Vương qua gò yếm một vùng hạ xanh Tay lan trắng muốt đôi nhành Vớt hoa làm rụng hạt long lanh trời (2890) Lim dim nét mắt mê người Dịu đưa khăn lụa cổ ngời nhành cao Trên đào hoa dưới má đào Hai bông đua sắc nghiêng vào thau hương Ngó hoa mây cũng ửng hường Vờn đôi bướm nhỏ bên tường nịnh hoa *** Xóm gần cho đến thôn xa Mấy ngày kéo đến đầy nhà viếng thăm Xa quê biền biệt bao năm Trùng hoa đất cũ – âm thầm sầu bi (2900) Lối xưa – rêu lục xanh rì Tường xưa – hồng rụng hoa Ty Tâm gầy Nàng về - lại trắng hoa bay Hoa đơm vì một nét mày Tố Nga Gót ai tía nở nụ cà Sáng lên dạo núi, chiều ra thăm đồng Áo hoa, nón giắt nụ hồng Chân dài, thắt một lưng ong dịu dàng Sen hường đôi cánh mơ màng Nghiêng mình giặt lụa, suối vàng dòng lơi (2910) Có trưa ngồi vẽ mây trời Có đêm đọc sách trăng rơi vàng thềm Ngoài song liễu lả lơi mềm Ngừng tay nàng tưởng áo xiêm ai về Nhìn hoa trĩu cánh trăng khuya Tắt đèn lặng ngắm sao chia mấy vần Có chiều vời trẻ hương lân Qua hiên dạy hát ngoài sân gió chờ Quây quần bên ánh trăng thơ Ôm đàn rung mấy nhánh tơ hoàn đồng (2920) Nàng riêng ở mái thư phòng Thơ treo đầy vách một lòng thênh thang *** Sớm nay sắm sửa quả nhang Dâng hoa đền Mẫu thăm tàn lan xưa Thuở nào cánh rụng như mưa Nhặt về ướp kín trang thơ khói vờn Tục truyền chân Ngũ Nhạc Sơn Có đầu gối đá son hường màu da Một hôm trẻ đánh trâu qua Lưng non vẳng tiếng hát ca trẻ nào (2930) Tìm lên đầu gối đá cao Ngồi đây một vị hồng hào uy nghiêm Chung quanh hoa bướm chao nghiêng Lưng trời thêm tán mây viền rũ che Trẻ trâu Đa Cóc gần kề Tranh đem cờ quạt rước về thôn trang Trẻ Yên Mô lại xa làng Vòng tay làm kiệu vội vàng rước đi Bẻ lau làm ngọn linh kỳ Nón xâu cán lọng khác gì tàn hoa (2940) Cung nghinh vừa đến rừng nhà Giải mây đầu núi hoá ra kiệu rồng Thần Nhi cất tiếng cười trông Bay lên vút cánh chim hồng khuất mây Trẻ nhìn như ngất như ngây Chạy về đem chuyện tỏ bày trước sau Thôn làng người vội kéo nhau Ra coi một chiếc tán màu còn bay Thế rồi ghi sự tích này Dựng ngôi Đền Thánh tháng ngày lửa hương (2950) Riêng nơi đầu gối son hường Dựng thành Cửa Mẫu trầm vuơng sớm chiều Thềm lên đá xếp cheo leo Chung quanh tùng bách gió reo nhạc đàn Giữa sân trồng cội ngọc lan Bốn mùa hoa trải vô vàn cánh rơi Hành hương vừa tới chân đồi Mùi bông thanh khiết trao người phương xa *** Chị em thuở chửa lìa nhà Hay thường theo mẹ dâng hoa cảnh này (2960) Kể từ gặp trận cát bay Cành Xuân vùi dập lắt lay bẽ bàng Nhiều đêm thoảng giấc mơ vàng Bước theo theo mãi con đàng quanh co Rừng xưa chim vẫn chuyện trò Thềm phơi quạnh quẽ, mái co lạnh lùng Dấu chân buông giữa mông lung Mà sao lạc mãi trong vòng khói sương Ngôi đền đôi mái trầm vương Tàn lan xanh đó bên đường chưa phai (2970) Tỉnh ra thương phận lạc loài Tưởng hoa còn rụng trên vai liễu mềm Thềm rêu tím ngắt ngôi đền Hồ như vóc dáng Mẹ hiền chờ ta Trách con nỡ bỏ quê nhà Trách sông chia cách đường xa lối về Cho lan nọ nhớ lan kia Một trăng vàng bủng sầu chia mấy lòng Cho dầu dãi nhớ long đong Buồn tê đầu lối, sầu hong cuối đường (2780) *** Bây giờ lãng đãng qua nương Sách hoa theo vượt dặm trường phiêu diêu Chừng nghe mây nổi theo Kiều Mây bao nhiêu dặm bấy nhiêu dặm tình Đồi hồng chín mọng bình minh Bờ Tu, Trại Sắt ẩn mình sương bay Khoai môn xanh lẫn ngàn cây Qua đồi dứa đỏ nghe bầy nhạn xao Nương lang tiếp ruộng thuốc lào Lối qua Oẻ Ngựa, lối vào Yên Mô (2790) Chim Rừng Cấm hót líu lô Lẵng ai sách cả sương mờ chon von Chập chờn bướm trắng leo non Áo bay bạch lộ chân son tóc thề Bao năm bước lạc cửa mê Giờ như mây nổi hồn quê bừng bừng *** Dấu chân khắc lối in rừng Nhựa thơm đất mẹ chôn từng dấu đi Thôn xa mấy cụm xanh rì Mái đền cong vút uy nghi hiện dần (3000) Tàn hoa trắng cội phù vân Tiếng chim khuyên rụng trong ngần như sương Bao năm vẫn một mùi hương Trước sau thơm đến dị thường trong ta Phải chăng hoa của quê nhà Thơm trong hoài niệm mới là mãi tươi Hoa cao quý bởi lòng người Mượn hoa sánh cái tuyệt vời hồng nhan Hương ơi! Thơm nhé đừng tan Đừng như lò biếc, đã tàn hương mơ (3010) Tay Kiều vuơng vấn ngàn tơ Nghe trong dáng dấp ngày thơ ấu về Tưởng khi mái tóc vương thề Nghiêng vai bạch thạch thơ đề trăng sao Tưởng khi gò má bông đào Áo bay hoàng hạc, ý vào hồn mây Ngày xưa cô bé qua đây Hoa nao dệt ý, cỏ ngây gợn tình (3020) Là hoàng hôn lẫn bình minh Cho ta tưởng suối, cho tình tự hương Núi non mở lá thần chương Hoa phô bóng Thuý, khói vương dáng Kiều Từ trâm cài tóc mây chiều Dặm Xuân, dại lỡ gieo liều gót hoa Bây giờ lắng gợn thu ba Cỏ cây lại trổ màu ra thuở nào Khám thờ bay sợi trầm cao Áo tơ rơi hạt nắng đào còn run (3030) Vẳng nghe chuông tự Chùa Hun Hồ đang vượt thức mây un ngọn đèo
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào