XXI. Tơ thiêng nhập hoá
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Bức thứ hai mươi mốt: (Kiều hồi tưởng buổi tối đánh đàn cho Kim Trọng và sư thầy Văn Chương nghe - Nhà sư trợ điển giúp Kiều tỉnh thức khỏi nghiệp đàn, hoà tâm cảm vào thiên nhiên đại đạo) Ngoài sân buông nắm tơ ngà Đêm Thu bắc chõng, Kiều ra ngó trời Ai treo chiếc ấn trăng ngời Đóng lên mấy giải mây dời mơ xanh (2370) Ấn trang nhỏ mực loang cành Con chim khách lạ bỏ nhành liễu bay Giọt trăng là hạt rượu say Vò trăng hoành thạch nghiêng đầy giàn dưa Gió lay vàng rụng như mưa Tưởng đâu âm vọng chuông chùa Văn Chương Trăng chân thường giữa vô thường Ánh trăng như với dạ hương hẹn hò Bây giờ cửa núi quanh co Trăng ơi có đổ đầy vò tâm ai (2380) *** Nhớ hồi trên các Sương Mai Dâng Thầy Văn, được so vài cung tơ Ba người chìm lắng đêm thơ Âm dư tiền kiếp nghìn xưa dồn về Lòng riêng phiêu hốt đê mê Trời riêng nguyệt cận hoa kề bâng khuâng Mây ùn mười ngón lâng lâng Viền trăng hư ảo trên tầng khói xây Đất dồn nhựa mạch ngất ngây Ánh trăng đọng xuống mấy dây lặng chìm (2390) Tiếng nào bàng bạc ngàn sim Tiếng nào mạch máu ngàn tim rung thành Cây đàn tự vỡ nên thanh Tiếng đàn óng ánh trên nhành đọng sương Sóng đàn là giải thoát hương Dây đàn bốn mạch chân thường thiết tha Song ngoài chênh mảnh gương nga Áo người nhuốm nguyệt lay tà hàn quang Hương trời bát ngát mênh mang Sao trời lấp lánh, nến vàng lắng chia (2400) Bên này trầm mặc trăng nghe Bên kia sao kết đôi bè âm thanh Tay là sao hiện lên nhành Mười phương đổ xuống đan thành áng tơ Tóc huyền giải suối phất phơ Sông Ngân nước chảy qua bờ vai nghiêng Tay nào đẫm hạt trăng thiêng Hào quang lấp lánh một viền tâm hư *** Dáng Thầy trầm mặc hiền từ Áo nhoà hạt quyện áng tơ vô vàn (2410) Tiếng tơ theo gió hoà tan Một chùm sao gãy, một làn trăng rung Cỏ cây cảm ứng vô cùng Chừng như xao động say vùng âm ba Lòng thiền trợ điện tố nga Phá tan cái nghiệp dư ba tội tình Sóng đàn tiền kiếp lung linh Bao năm xô đầy thuyền tình trăng ai Hạt sương lóng lánh lăn dài Cành đêm chợt rụng một vài sao băng (2420) Ba người ngồi đắm hiên trăng Tâm tư hoà dệt cung hằng phân vân Hơi thanh thoát chí hiền nhân Cung phong nhã khách, tiếng ngần ngại hoa Còn gì ngoài những thiết tha Ba lòng ứng một tay ngà mưa rơi *** Kìa xanh xanh ngắt tơ phơi Kìa thăm thẳm nỗi hoa dời cành trao Là chi bát ngát trời cao Là chi hiện tướng trăng sao vô cùng (2430) Là vô thuỷ gặp vô chung Là chan chứa nguyệt năm cung sương mù Là hương rạo rực rừng Thu Cò bay theo trắng tiếng ru mẹ hiền Bản đàn khói lượn đền thiêng Tiếng con linh phượng nhiệm huyền chợt bay Nửa đời mệt lả đôi tay Trái tim siêu thoát sum vầy xa xăm Âm dư man mác hiên trầm Dường đâu vô vạn tơ tằm dệt đan (2440) Viền trăng dính giữa nền lam Phơi nghiêng nụ mướp trên tàn thu thanh Phím đàn cánh bướm vờn quanh Nến hồng tay ngọc, trầm xanh màu vòng Bước tơ cao thấp long đong Cảm ngoài như thiếu tình trong như thừa Dường như trở gió sang mùa Dường như réo rắt tơ mưa ngoài trời Lúc trầm mặc lúc chơi vơi Khi hong vẻ thuý, khi phơi dáng vàng Dưới hoa cỏ ngẩn ngơ hàng Trên sương trăng gõ tình tang dặt dìu Sóng tơ hoà vận nên Kiều Lòng ai vừa đổ cơn triều biển dâng Hơi đàn siêu thoát lâng lâng Mỗi tơ cảm ứng mỗi tầng thiên nhiên *** Tưởng ngày dưới mái đông hiên Nụ hoa như ngón tay hiền chỉ đưa Cánh chim vượt cõi sương mờ Trang Kinh ẩn những bài thơ giải trần (2460) Khiến mình sương khói phân vân Khiến mình tĩnh ý xuất thần bâng khuâng Đêm rồi lả ngọn tơ dâng Thành đàn tan biến trong vần trăng lơi Cỏ hoa hiện tướng tự ngời Ngón tay măng trúc run lời nguyên âm Kim ngồi bóng nguyệt trầm ngâm Ba lòng chung một ý cầm hoà tan Tâm hư ai dạo nên đàn Năm cung tẩm nguyệt vô vàn tơ bay (2470) Gió ngừng ngan ngát hương say Riêng quỳnh hoa hé nét mày trong sương Cỏ ngàn thấp thoáng đêm vương Sóng vàng chan chứa khu vườn hào quang Xưa mênh mang giờ mênh mang Còn chi giữa thể Đạo, Đàn chia đôi Hiên hoa lãm thuý bồi hồi Tơ nghiêng nhập hoá ba người thẩm âm *** Bây giờ còn vắng trong tâm Đâu không là khúc nguyệt cầm gió mây (2480) Tơ thương cỏ úa hoa gầy Tơ thương cánh bướm lạc bầy phân vân Tình vương cho nụ tầm xuân Đất trời thu lại một nhân uyên tuyền Tầng tầng lớp lớp thiện duyên Huyền cơ mở đóng, chung riêng vẹn toàn Lạ thay cũng một ngón đàn Mà trong tương ứng vô vàn khác xa Người đạt đạo kẻ tài hoa Tiếng đàn chừng mở riêng ra mỗi trời (2490) Chàng Kim áo nguyệt lay ngời Thầy Văn chừng để chí nơi vô cùng Trăng nhoà ảnh đậu mông lung Đất trời hội lại năm cung lặng chìm *** Tóc Kiều xoã một dòng im Quạt trần phe phẩy sao in nhạt nhoà Bóng nàng lồng dưới bóng hoa Nhiệm mầu trăng cẩn tay ngà dưới chân
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào