XVII. Kodhavagga (Phẫn nộ)
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
221 Xa bỏ lòng giận hờn trừ diệt thoát kiêu mạn chẳng chấp trước sắc, danh khổ, vui: ngọn gió thoảng 222 Ai tắt được giận hờn mới là người chí thiện lời hiền như hương thơm lòng ngời như trăng hiện 223 Từ bi tan oán giận bố thí sạch mê tham chân thực thắng hư nguy là kiệu ngọc tán vàng 224 Miệng nói lời chân thực lòng chẳng chút hận phiền xả thân cho rộng khắp là đường về cõi thiên 225 Chẳng hại người trong sạch thường chế phục thân tâm chân ngoài bờ sinh tử ngục sầu nào giam cầm 226 Tay nương gậy giác tỉnh phá huyễn tướng phù vân chí hướng cõi vô thượng lòng rũ sạch hồng trần 227 Người vọng huyễn vô thường khen, chê nào chắc thực coi như hạt bụi vương giữ tâm thân chính trực 228 Hỏi ai suốt một đời chẳng điều này tiếng nọ giữ lòng như lá sen khen chê: hạt nước nhỏ 229 Thức dậy nhìn sương sớm xét lại tấm thân mình giới hạnh giữ tịnh thanh trí lự hồng nhật nguyệt ôi! người hiền đáng khen 230 Giữ tâm như đuốc sáng trau thân như gìn vàng mỗi ý là hạt ngọc mỗi lời là hoa thơm 231 Giữ thân sạch phiền não như tỉa lá ươm hoa hương thơm thoảng gió mát dâng khắp cõi trần sa 232 Giữ lời sạch tham giận nói lời cho chính chân lìa xa thói thô ác noi theo gương hiền nhân 233 Gìn ý khỏi nóng giận điều phục ý tinh thuần thoát lìa mê vọng nghiệp thoắt ngộ lời chính chân 234 Bực trí huệ điều ngự thân, khẩu, ý trọn lành ba nguồn công đức nghiệp cứu độ khắp quần sinh
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào