XVI. Piyavagga (Hỷ ái)
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
209 Theo nắm bắt hoa không kẻ đắm say dục lạc dù tán tụng đạo mầu chỉ lợi cho người khác 210 Dù thích hay không thích coi như nước qua cầu ghét phải gặp cũng khổ yêu không gặp cũng rầu 211 Không chấp ta, chấp người không giữ niệm phân biệt ghét yêu nào buộc ràng khổ vui làn bụi thoảng 212 Lòng gieo nhân hỷ ái môi kết nụ cười buồn xa lìa nhân chướng ngại tâm bình tỏ phiến gương 213 Tham mê: ngục buồn phiền giận hờn: xiềng trói buộc khi lòng như hư không xích xiềng nào khoá được 214 Tham dục là suối nguồn lo buồn là sóng nổi lòng ta như gió yên suối xanh ngần ba cõi 215 Dục lạc như nước mặn càng uống càng khát khao xa lìa hết dục lạc lo sợ thoảng chiêm bao 216 Ái dục như phong ba sầu lo như bụi cuốn khi ái dục lìa xa lòng ngại gì bụi vướng 217 Hiểu Khổ, Tập, Diệt, Đạo nương giới luật chân thường tròn đầy giải thoát hạnh là người đáng kính thương 218 Người ly ngôn, tự tuyệt chẳng mê đắm tham cầu như mây vàng đầu núi như hoa nở nhiệm mầu 219-220 Như cỏ hoa đồi suối mừng ai về cố hương quả phúc bực hiền đức chờ ai cõi lạc thường
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào