Xương khô
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chế Lan Viên
Một số bài cùng tác giả
– Những sợi tơ lòng– Xuân
– Chùm nhỏ thơ yêu
– Tình ca ban mai
– Đoạn cuối thế kỷ
Chiều hôm nay, bỗng nhiên ta lạc bước Vào nơi đây, thế giới vạn cô hồn Hơi người chết toả đầy trong gió lướt Tiếng máu kêu rung chuyển cỏ xanh non Trên một nấm mộ tàn ta nhặt được Khớp xương ma trắng tựa não cân người Tủy đã cạn, nhưng vẫn đầm hơi ướt Máu tuy khô, còn đượm khí tanh hôi Phải hay chăng đêm qua khi thuyền mộng Của Nàng Trăng vào đến bến mây xa Một cô hồn về đây, theo gió lộng Trên mộ tàn, tìm lại dấu ngày qua? Rồi giữa cảnh sương mờ, sao nhỏ lệ Tiếng mõ vang náo động những thương vong Trống cầm canh xa vang nơi cõi thế Hồn yêu tinh chợt thấy động tơ lòng? Rồi lấy ra một khớp xương rợn trắng Nút bao giòng huyết đẫm khí tanh hôi Tìm những "miếng trần gian" trong tủy cạn Rồi say sưa, vang cất tiếng reo cười Tiếng gà bỗng từ đâu vang dội lại Hồn yêu tinh sực tỉnh giấc mơ nồng Và vội vã trở về mồ u tối Quên làn xương trong cỏ đắm sương trong Hỡi yêu tinh (mà dấu trăng còn tỏ rõ Trên nền xương, mà chân dẫm chửa phai mờ trên nấm mộ) mau vang lời nức nở! Ta chờ ngươi trong những buổi đem mơ! Ta muốn thấy mi kêu gào, mi than thở Ta muốn ngạc mi khóc lóc, mi van lơn! Ta muốn trông, từ mắt mi, máu đỏ Từ đầu mi, não trắng, rủ nhau tuôn! Hãy về đây! Về bên ta mi hỡi! Đem cho ta những phút rởn kinh hồn Những phút mộng điên cuồng, mơ dữ dội! Ta sẽ vui giao trả khớp xương tàn
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào