Xuân giã biệt
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Tất tưởi qua đường xuân biệt ly Một chiều nắng xế nói năng gì Như đời cát bụi nào phai lãng Xoá sạch danh rồi chẳng còn chi! Lọn sóng thời gian vỗ vỗ bờ Âm thầm giọt lệ lăn bơ vơ Từng người mới đến vui sum họp Phút chốc dần bay thật hững hờ! Gò má xuân nồng đổi sắc mau Miệt mài nước chảy với mây sầu Vội vàng trút sạch bao nhiêu tuổi Xao xác hàng cây nhạn lướt đâu? Lời Chúa đời người được bảy mươi Hay là được chút tám mươi thôi Quẩn quanh mộng ảo dài thêm khổ Cũng tính kiêu căng hại não đời Vịn ý xuân xanh chợt úa tàn Cho ta liệu cảnh họp và tan Bay lên gãy cánh đành rơi vãi Mới hiểu tình người lạnh nhạt ơi! Thấm vũng đau thương, thấm nụ tình Trong vùng ngỡ được có bình minh Nhưng chiều trở gió bay đi mất Đã thấy tim ta chợt đứng hình Ở chốn dương trần đấm đá nhau Giàu nghèo, cái tết cũng trước sau Nhưng ngày trút hết bao hơi thở Sẽ biết hồn ai được đẹp màu Đến cõi Thiên Đàng thoả nguyện thay! Khi lòng cậy Chúa mãi theo Ngài Đức tin có được Cha thêm sức Ta mãi đời đời phước hạnh đây.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào