Xuân đến, xuân đi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Hôm nao xuân đến, xuân đi Đợi người con gái nét mi duyên ngầm Áo dài, quần lụa xa xăm Có đôi guốc mộc đầu năm đến nhà Vợ chồng là định bởi Cha Chúa cho xúm xít thiết tha trọn đời Nhuộm lời trinh bạch lên môi Thẹn thùng tuy thế làm người của nhau Cầu xuân cũng đã bắc cầu Xin nàng cứ thế đẹp màu trăm năm! Đường làng chanh nở buông rằm Nụ sương cũng đọng âm thầm hát ca Lời trăng, lời gió thế mà Ghép đôi tình tự chung nhà mới hay! Hôm nay em đã tuổi này Cũng lo kiếm chốn mộng đầy ái ân Lẽ nào ôm gối mơ tan Lẽ nào như thế cho tàn ánh trăng? Mùi hương, mùi khách giăng giăng Dầu thơm chếnh choáng thoảng ngang khuôn vàng Ô hay, còn bé? Ngỡ ngàng!!! Nào đâu phải thế xếp hàng cưới ngay! Còn xuân, không nói xuân bay Còn sao lấp lánh vờ tay chẳng thèm Để rồi đường chẳng còn êm Ôm lòng, tựa cửa cho thêm dãi dầu Chúc em cái tết đầy dầu Thánh Linh ngự trị đẹp màu thế nhân Miệng môi đây đẩy xa gần Thôi thì hai đứa chọn phần cưới xin!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào