XIX. Dhammatthavagga (Pháp trụ)
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
256 Người phụng thờ chính pháp ba nghiệp như hương hoa trí lự như nhật nguyệt biện biệt nẻo ngay, tà 257 Bực an trụ chính pháp là bắc đẩu soi đường một lòng giữ giới luật bền chí như kim cương 258 Tịch mặc, không ân oán chẳng sợ hãi mê đường trí sáng ngời nhật nguyệt thân xông giải thoát hương 259 Chẳng nhiều lời chân vọng giữa huyễn hóa mê si học ít nhưng tâm đắc mới là bực hộ tri 260 Dù tuổi cao mày bạc không tịnh hạnh tu trì tôn xưng bậc hòa thượng gọi suông có ích gì 261 Đủ kiến giải chân thực hiện khởi muôn pháp lành hộ trì khắp sinh linh luôn điều thân phục ý trí huệ như bình minh đáng danh tôn hòa thượng 262 Người tham mê lầm lạc dù uyên bác biện tài dù đoan trang tướng mạo hư ngụy dối lừa người 263 Dập tắt lửa sân hận trừ diệt gốc tham mê là áng hương lan quí rừng xa nương gió về 264 Lời vọng như bọt nước nào phải hạnh sa môn lòng chất đày tham dục nào đáng chúng nhân tôn 265 Diệt trừ nhân tội lỗi lớn, nhỏ chẳng quan tâm xô đổ phiền não cội là thanh tịnh sa môn 266 Mang bình đất hóa độ chưa thể gọi tỳ khưu cứ lễ nghi hương khói tịnh hạnh có thành đâu 267 Bỏ ác, lành dục giới vâng giữ luật tịnh thanh định huệ giữa ảo vọng là tỳ kheo trọn lành 268-269 Ngu muội như gỗ đá ẩn động núi trăm năm nào phải người tịch tịnh bực trí như trăng rằm ý như bàn cân ngọc bỏ lẽ ác, chọn lành thấu nội giới, ngoại giới tâm như hồ nước xanh mới là người tịch tịnh 270-272 Khi mê lầm phiền não ngã chấp chưa đoạn trừ dù giữ tạng luật báu uyên bác, nhàn tịnh cư chuyên hạnh tu kham khổ chưa thoát lụy phàm phu
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào