Xin ban cho lưỡi mới của Thánh Linh!
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đức Giê-hô-va ơi, tôi vẫn còn nói dối, tôi có muôn trùng cái miệng Và có muôn trùng ý tưởng dối gian, muôn trùng lòng dạ gạt lường! Hãy lấp đầy lòng tôi những lời mật ngọt tàng ong của Ngài Hãy trói chiếc lưỡi phạm tội của tôi lại và thay cho tôi lưỡi Thánh Linh thánh khiết! Tôi chả thèm làm một kẻ phàm phu nói loanh quanh những điều ngu muội Những lưỡi cũ kỹ là chiếc dao chém tôi hằng triệu nhát, cũng đồng thời chém cả anh em Ôi, tôi thấp hèn làm sao trước cuộc đời, trước những thánh đồ của Chúa! Có ngân hàng nào tích trữ sự khôn ngoan và điều chân thật? Xin hãy mở cửa Ngài trút xuống lòng tôi! Một mảnh đời mau chóng mà dày lên núi ô danh Núi lưỡi tội lỗi chất đầy quỷ quyệt Tôi thương người được ư? Hay là tôi đang giả tạo? Nơi đền thánh – nơi tập sự với đời mình để tách khỏi mọi cái xấu xa Hãy cứu lấy chúng tôi – những con người bị chìm vào vũng bùn tội lỗi! Thủ đoạn nào cũng phải bị xoá trắng phếu đi Chỉ cần Ngài đi ngang nhà tôi thôi cũng tan đi tội ác Kinh thánh Ngài đã chất chứa hằng tỉ tỉ điều mầu nhiệm vô biên Hãy cho tôi mạnh như chàng dõng sĩ! Đánh tan mình – bản ngã rất đáng thương.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào