Xạm màu thương nhớ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Xạm màu thương nhớ tuổi mười lăm Những mùa treo ngọc bay vội vã Hai kẻ yêu nhau đầy say đắm Trút vào hồn mộng vẫn còn ca Nhưng trăng theo lối, mây theo đường Lạc nẻo từ lâu rồi vấn vương Tươi non ngày ấy đâu còn nữa Lời của non sông đã rất thường! Bữa hẹn ta thành ngày xa cách Đôi mắt u buồn biển nhói đau Vỗ lên niềm nhớ bài thơ cạn Cháy hết mùa thu rõ vệt sầu Bốn cánh thiên thần giờ ủ rũ Dưới thềm mưa lạnh trút càng to Mơ vẫn là mơ là con nít Góc mây nào biết chuyện hẹn hò! Ấy hỡi, tình ta như khói ấy Chiều quê ràn rụa nhạt hơi mây Như cây lặng lẽ mà tôi đứng Không gió ru gì ngày đắm say Thôi rồi sách vở làm nên úa Vì ướt mưa sầu, thấm cơn đau Thơ tôi khóc lệ thành biển cả Tiếc thật trăm điều không nên câu!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào