Xác tín
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chiêu Dương
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:33
Phải đi, dù ngày mai hoa có tàn úa gãy cành, chim có ngừng bay, Đi suốt đêm ngày vật vã, qua đất liền, qua đại dương, đồi núi hiên ngang Mặc bình minh dối trá hay u tịch hoàng hôn muốn ngủ. Đi với niềm hi vọng cháy rực Phút giây cận tử, khi lực kiệt, sức cùng, Thấy bóng em thấp thoáng cửa thiên đường, Tôi sẽ bình an bước vào địa ngục trả nợ trần gian!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào